Lofi VietNam – Âm nhạc của sự mộng mơ – Chill G420



This channel Reup music “or” personal listening

We do not turn on making money on the background and gray matter of others

If you have music copyright issues, please email us support (pucksin736822@gmail.com)

Thank you
Wish you drift really well



Kênh này Reup nhạc “hay “cá nhân tự nghe

Chúng tôi không bật kiếm tiền trên nền nhạc và chất xám của người khác

Nếu có vấn đề về bản quyền âm nhạc xin hãy gửi mail hỗ trợ cho chúng tôi qua (pucksin736822@gmail.com)

Hãy nói với tôi điều gì đó qua Intasgram phuc.420

Cảm ơn các bạn



Anh Biết – Xám
Một Thuở Thanh Bình – Tuyết – Tea
Sống Cho Hết Đời Thanh Xuân – BCTM – TNS
Có Hạt Sương Trên Mắt Em – Xám – Dick – Nha
Những Ngày – Dick – Tuyết
Phượng Buồn – H2K
Thắc Mắc – Thịnh Suy
Ai Biết – Wean
Một Đêm Say – Thịnh Suy

#Lofi #G420 #lofivietnam

Nguồn: https://hoadontiendien.com

Xem thêm bài viết khác: https://hoadontiendien.com/am-nhac

39 thoughts on “Lofi VietNam – Âm nhạc của sự mộng mơ – Chill G420

  1. Lofi = không lời (thỉnh thoảng có vài lời thoại nhưng không hát) + chỉ dùng vài nốt, chỉ tầm 3-7 nốt là cùng, khá ngẫu nhiên -> sau đó được thêm bass và trống và một số thứ khác -> rồi đoạn nhạc đó được điều chỉnh lặp đi lặp lại một cái mượt mà -> vì nó là mấy bản nhạc chill & relax, cả thế giới cùng nghe, không lời nên họ mới không để tên nước vào…
    Vid này thì…?
    Cơ mà nó hay =)

  2. Nếu các bạn thắc mắc G4:20 là gì?
    Thì đây là thời gian mà tụi tui lên mây ở😇😇

  3. Cho mình hỏi là beat bài Anh Biết là bản gốc hay có bản khác không ạ cho xin tên với

  4. Anh biết là không ai thay thế được anh ta
    Cũng phải đến như chân rời cảng và chuyến tàu nhanh xa
    Sẽ có ngày bình yên giản dị và mắt màu xanh biếc
    Nếu anh là chim sẻ thì anh ta là sói già ranh ma
    Chẳng có đường nào để mà lùi đâu em
    Không buồn thì lon bia này sẽ không khui đâu em
    Cuối cùng anh cũng chỉ nhận lại những niềm đau thâu đêm
    Không có em, thì trên đời này có gì vui đâu em
    Ngày cuối cùng nói vờ được mấy câu
    Căn nhà cũ kĩ mà sống cùng bấy lâu
    Anh đã xem việc yêu em trở thành một nghi thức
    Ngày người đi mất, là ngày cuối cùng tim anh thấy đau
    Lại phải về với bài nhạc cũ xưa
    Nhiều lần muốn gọi hỏi rằng em đã ngủ chưa
    Con đường đầy nắng thì bây giờ cũng phủ mưa
    Vậy thì cho anh hỏi, tim em đã có ai làm chủ chưa?

    Xin đừng để nỗi buồn lên sắc mặt
    Xin đừng đứng bên khung cửa sổ, đôi mi thắt chặt
    Xin đừng tìm thấy anh và nghe được bài này
    Anh đùa thôi! Vì anh nghĩ mình chỉ quên em được vài ngày
    Cảm ơn vì em đã đến đây
    Anh đã chuẩn bị hết rượu, hoa và nến cây
    Chẳng thể nào cùng em quên hết những tháng ngày dây dưa
    Về nơi mình từng gọi là nhà
    Liệu đã sáng đèn hay chưa?

    Anh đã từng xem em là một người duy nhất
    Có thể khiến cho gã cô đơn lau khô giọt sương trong mi mắt
    Em mang cho anh cảm giác mọi thứ ôm trọn trong vòng tay
    Hoà quyện vào như một cá thể
    Hưởng thụ những giấc mơ nồng say
    Nhưng này em, anh ước gì ngày đó em đừng đến
    Có bao giờ em đã phải trải qua nỗi đau mà chính anh từng nếm
    Sao lại phải gieo dắt nỗi nhớ và làm tổn thương nhau
    Rồi trả lại anh là nỗi cô độc thêm cả bóng hình vấn vương lâu
    Ayy
    Yêu em cả một hành trình
    Ngày em đi sau lệ hoen mi
    Trái tim anh như đang bị hành hình
    Bụt nào mà không được khóc
    Mỗi đêm hút sâu vào một hơi bia
    Anh đã từng mong rằng em cũng không hạnh phúc với một ai khác ở nơi kia
    Nhưng chỉ là suy nghĩ nhất thời
    Bật lên một bài nhạc quen thuộc
    Nghe giai điệu âm vang cất lời
    Người đã xa mất rồi căn phòng chỉ còn khói thuốc và hơi men
    Và anh biết dù có níu kéo thì cũng chẳng mong nhận gì từ em
    Chỉ mong đến khi anh gọi
    Dù trời có sập xuống thì em cứ xin hãy bắt máy
    Anh đến để thú tội
    Để quỳ trước mặt em
    Và mong rằng em sẽ mãi dòm anh vào trong sông sắc ấy
    Đến một ngày rồi em sẽ hiểu
    Tình yêu mình là dạt dào
    Anh trao tình yêu vào trong lời nhạc dù chả kiếm được đồng bạc nào
    Anh nói lời thề dưa gió hay dòng thì chắc nơi không có em vẫn là nơi lạnh nhất
    Anh và em ở ngoài cửa sổ nhìn trời Sài Gòn đang tạnh bớt
    Em à
    Xin đừng để nỗi buồn lên sắc mặt
    Xin đừng đứng bên khung cửa sổ, đôi mi thắt chặt
    Xin đừng tìm thấy anh và nghe được bài này
    Anh đùa thôi! Vì anh nghĩ mình chỉ quên em được vài ngày
    Cảm ơn vì em đã đến đây
    Anh đã chuẩn bị hết rượu, hoa và nến cây
    Chẳng thể nào cùng em quên hết những tháng ngày dây dưa
    Về nơi mình từng gọi là nhà
    Liệu đã sáng đèn hay chưa?

  5. Không hiểu sao mỗi khi nghe nhạc lofi là mình lại có cảm giác buồn. Chỉ muốn ở 1 mình yên tĩnh, không thích ồn ào. Và ngẫm về cuộc đời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *